Mùa của bố: Chiếc máy tính cũ của bố - khởi đầu tương lai của con

29/09/2019 19:54

Nhiều lần đứng trước cửa phòng con trai, chú Việt không đánh tiếng động. Chú muốn biết đứa con trai 16 tuổi của mình đang làm gì với chiếc máy tính cũ chú đã gom góp tiền mua cho... Chú đứng tim khi thấy con trai cầm trên tay một bộ bài.

Mùa của bố: Chiếc máy tính cũ của bố - khởi đầu tương lai của con 0 

Mạo hiểm cho con theo đuổi ảo thuật đường phố và cái kết!

Cuối những năm 1990, chú Nguyễn Tô Việt (Hà Nội) khi ấy là một họa sĩ có tiếng nên thu nhập so với mọi người cũng khá khẩm hơn. Chú có 2 người con một trai, một gái nên lúc nào cũng suy nghĩ làm thế nào để hai con có một tương lai tươi sáng với nghề nghiệp ổn định. 

Thời điểm ấy, khi internet bắt đầu xuất hiện tại Việt Nam, nhiều phụ huynh đã lập tức mua một chiếc máy tính để bàn cho con cái sử dụng và học tập. Ở vị thế của một người bố, chú Việt cũng đã đắn đo vì sẽ phải bỏ ra một số tiền lớn. Thế rồi, vì con, chú quyết định mua trong sự ngưỡng mộ của hàng xóm và đồng nghiệp. 

Mùa của bố: Chiếc máy tính cũ của bố - khởi đầu tương lai của con 1 

Gia đình hạnh phúc của Ảo thuật gia J - Nguyễn Việt Hoàng. 

Gia đình hạnh phúc của Ảo thuật gia J - Nguyễn Việt Hoàng.

Đến năm 2005 - 2006, khi con gái đầu đã bước vào đại học, cậu con trai út Việt Hoàng của chú được toàn quyền sử dụng chiếc máy tính bàn cũ. Lúc ấy, Việt Hoàng mới khoảng 15 - 16 tuổi. Cũng như bao ông bố bà mẹ khác, chú Việt luôn trong trạng thái lo lắng khi cậu con trai suốt ngày cắm mặt vào máy tính, lo sợ con bị mạng xã hội cám dỗ... Nhiều lần đứng trước cửa phòng con, ông bố không đánh tiếng động vì muốn theo dõi xem con đang làm gì. 

Một hôm, lén nhìn qua khẽ cửa, chú Việt tá hỏa phát hiện tay con cầm bộ bài. Chú Việt không quát mắng và tâm sự với con để hỏi sự tình. Chú thở phào khi con nói đây là bộ bài ma thuật và đang tìm hiểu về bộ môn này. Hiểu được tâm tư của cậu con trai mới lớn, chú Việt đồng ý cho con tìm hiểu với điều kiện không ảnh hưởng đến kết quả học tập. 

Mùa của bố: Chiếc máy tính cũ của bố - khởi đầu tương lai của con 3 

Được tự do làm theo điều mình thích, cuối năm cấp 3, Việt Hoàng đã hoàn toàn tự lập khi kiếm được tiền nhờ bán những vật phẩm ảo thuật, đồng thời được mời đi diễn ở một số sự kiện nhỏ. Đứng trước ngưỡng cửa đại học, Việt Hoàng mạnh dạn nói với bố rằng sẽ theo đuổi 'Ảo thuật đường phố' - một bộ môn mới mẻ và không nhiều người theo đuổi. 

‘Cái gì mới và tiên phong thì đều khó khăn. Ai sáng tạo ra cái gì mới cũng vấp nhiều dị nghị… Nhưng tôi nghĩ, xã hội chắc chắn phải thay đổi, nếu có sự táo bạo và quyết đoán thì xã hội mới khá lên được, tiến bộ hơn. Vì thế tôi dặn con, nếu đã quyết tâm theo đuổi thì phải làm nghiêm túc và phải sáng tạo'. - chú Việt chia sẻ.

Cái gật đầu đồng ý của người bố đã không phải buồn lòng khi ở thời điểm hiện tại, con trai chú đã trở thành một Ảo thuật gia nổi tiếng trong và ngoài nước, từng giành Quán quân Ảo thuật siêu phàm và trình diễn trong chương trình Táo quân năm 2019.

'Hoàng có trí hơn tôi, chứ tôi lúc bằng tuổi cũng không nghĩ, không làm được những điều ấy' - chú Việt tự hào nói về con trai.

Ngày hôm nay, khi nhớ lại, Việt Hoàng cũng xúc động: 'Thật may mắn vì bố luôn tin mình'.

Video: Đằng sau thành công của Ảo thuật gia J đều có sự giúp đỡ của bố

Việt Hoàng có được sự hậu thuẫn lớn từ bố mà không phải ai cũng có được. Chú Tô Việt thẳng thắn thừa nhận: 'Nó giỏi hơn tôi!' 

Việt Hoàng có được sự hậu thuẫn lớn từ bố mà không phải ai cũng có được. Chú Tô Việt thẳng thắn thừa nhận: 'Nó giỏi hơn tôi!'

Việt Hoàng thừa hưởng nhiều nét tính cách của bố: Trang phục chỉ thích màu đen trắng; Đã thích làm gì là phải làm cho bằng được; Làm nghệ thuật phải luôn sáng tạo. 

Việt Hoàng thừa hưởng nhiều nét tính cách của bố: Trang phục chỉ thích màu đen trắng; Đã thích làm gì là phải làm cho bằng được; Làm nghệ thuật phải luôn sáng tạo.

'Còn trẻ thì cứ phấn đấu đi, nhưng thỉnh thoảng về ăn cơm với bố'

Việc tự lập sớm và trở thành một Ảo thuật gia nổi tiếng khiến Việt Hoàng thường xuyên phải xa nhà. Thoạt tiên, chưa quen với việc phải xa con, không được thường xuyên gặp con, chú Việt và vợ cảm thấy khá buồn lòng. 

Dịp Tết cách đây gần 3 năm, Việt Hoàng đi biền biệt 3 tháng xuyên Tết khiến bố mẹ hơi 'sốc nhẹ'. 'Thấy nhà người ta xum họp, quây quần mà mình chạnh lòng. Không gặp được con thì gọi điện, nhưng không phải lúc nào nó cũng rảnh để nghe máy…' - chú Việt xúc động kể.

Từ sau đấy, hai cô chú cũng 'lên dây cót tinh thần' rằng có thể không được thường xuyên gặp con, tâm sự với con, công việc của con là trên hết. ‘Làm nghệ thuật tốn nhiều thời gian' - đây là lý do chú lấy để động viên bản thân, động viên vợ mỗi khi cậu con trai duy nhất đi làm biền biệt mấy tháng không về.

'Hoàng muốn kết hợp ảo thuật đường phố với ảo thuật sân khấu, nó liên quan nhiều đến màu sắc, tạo hình… nên Hoàng lại cầu cứu bố. Hoàng rất may mắn khi có cả bố và mẹ làm nghệ thuật lên cũng giúp được con phần nào. Chú già rồi, nhưng chú luôn nói với Hoàng, bố luôn ở đây, bất cứ khi nào con cần thì cứ gọi bố!'. 

'Hoàng muốn kết hợp ảo thuật đường phố với ảo thuật sân khấu, nó liên quan nhiều đến màu sắc, tạo hình… nên Hoàng lại cầu cứu bố. Hoàng rất may mắn khi có cả bố và mẹ làm nghệ thuật lên cũng giúp được con phần nào. Chú già rồi, nhưng chú luôn nói với Hoàng, bố luôn ở đây, bất cứ khi nào con cần thì cứ gọi bố!'.

Nghe lời này của bố, Quán quân Ảo thuật siêu phàm xúc động: ‘Thú thực là từ bé đến giờ mình bị phụ thuộc vào bố khá nhiều!' 

Nghe lời này của bố, Quán quân Ảo thuật siêu phàm xúc động: ‘Thú thực là từ bé đến giờ mình bị phụ thuộc vào bố khá nhiều!'

Nói là không buồn, không suy nghĩ thì cũng không hẳn. Con đi làm cả tháng với về nhà một lần bảo sao không nhớ? Vì thấu hiểu con cũng như công việc của con, dù hai vợ chồng có ốm đau cũng không dám cho con trai biết, sợ ảnh hưởng đến suy nghĩ của con, sợ con không hoàn thành công việc. 

'60 năm cuộc đời nó nhanh lắm, muốn có sức khỏe để được gặp con, nghe tiếng con nói, để cùng con ăn một bữa cơm rồi hai bố con tâm sự' - chú Việt xúc động.

Luôn động viên và chúc mừng những gì con đã làm được, khi được hỏi có dặn dò gì con trai không, chú Việt chỉ nhẹ nhàng bảo: 'Thỉnh thoảng về ăn cơm với bố!'.

Mùa của bố: Chiếc máy tính cũ của bố - khởi đầu tương lai của con 8 

Khi nhận được món quà là cặp áo đôi từ chương trình Mùa của Bố, chú Việt khen ngợi hết lời: 'Bố luôn là cục sạc dự phòng, sạc pin cho con dù ở bất cứ đâu. Tôi cũng luôn dặn Hoàng, có bất kỳ chuyện gì cũng nên chia sẻ cho bố mẹ. Và thật hạnh phúc, khi hai bố con tôi cũng hay tâm sự với nhau, vì thế mà hiểu nhau hơn. Chưa một lần tôi thấy thất vọng về Hoàng... Và tôi cũng hy vọng về sau này, Hoàng sẽ đạt được những gì mà con kỳ vọng. Thành công của con là hạnh phúc của bố!'.

Mùa của bố: Chiếc máy tính cũ của bố - khởi đầu tương lai của con 9 

Mùa của bố: Chiếc máy tính cũ của bố - khởi đầu tương lai của con 10 

Photo: Kiên Nas
Video: Thế Chiến

Theo dõi các diễn biến mới nhất về dịch Covid-19, cập nhật 24/24 cùng Tiin.vn TẠI ĐÂY
Theo Trà Trang - Ảnh: Kiên Nas/Baodatviet.vn

#mùa của bố #ảo thuật gia #hai bố con #máy tính cũ của bố #bố và con

Vu lan nhớ bố: Trên chiếc xe máy cũ, bố chở con đi đến những nơi tuyệt vời

15/08/2019 06:00

Vu lan này tự dưng nhớ bố, nhớ đến chiếc xe cà tàng của bố. Chúng ta ai chẳng từng một lần được bố chở trên chiếc xe máy cũ ấy.

Không phải ai cũng được sinh ra trong gia đình giàu sang, được bố mẹ chở bằng ô tô hay xe máy xịn. Con nhà nghèo, được bố chở đi học bằng chiếc xe máy cà tàng là quý lắm rồi. Ai khá hơn thì được bố sắm cho cái xe đạp cọc cạch, vẫn còn hơn là phải cuốc bộ đến trường.

Tôi còn nhớ mình từng nghe bài thơ Chiếc xe Dream trên chương trình Blog Radio. Bài thơ rất dài và cảm động, trí nhớ của tôi chỉ nhớ câu được, câu chăng. Tôi nhớ nhất những câu:

‘Hai năm rồi cha không lái chiếc xe
Chiếc xe Dream bây giờ đã cũ
Cha mệt quá, dừng chân và nằm ngủ
Con thức, cha không dậy nữa rồi…

…Còn bây giờ chỉ có mỗi con thôi
Tay cầm lái đi giữa đời rộng mở!
Chiếc xe ấy không cao sang, rực rỡ
Nhưng chở con tìm lại một khung trời

 (Trích Chiếc xe Dream, Phan Xuân Nam)

Chiếc xe cà tàng của bố đưa con đi đến những nơi tốt đẹp. 

Chiếc xe cà tàng của bố đưa con đi đến những nơi tốt đẹp.

Nghe bài thơ mà bật khóc vì nhớ bố. Chúng ta ai chẳng từng được bố chở đi khắp muôn nơi trên chiếc xe máy cũ. Nhớ ngày bé, ngồi sau lưng ôm bố miệng cứ líu lo: ‘Bố ơi! Mình đi đâu thế?' Dù đi đâu chăng nữa, chắc chắn bố chỉ chở con đi đến những nơi tuyệt vời. Đó là đường về nhà, đường đến trường, đường đi thăm ông bà nội ngoại và cả những lần được bố chở đi chơi.

Ngày ấy làm gì đã có xe tay ga? Mà cũng chẳng có tiền mua. Bố chắt bóp dành dụm mua được con ‘Min khờ' là sang lắm rồi, oai nhất làng. Mỗi lần nổ máy là ‘pành pành' là cả xóm nghe thấy. Sau con ‘Min khờ' lăn ra hỏng. Bố tôi cố lên đời con Dream cũ, thế mà bố vẫn giữ tận đến bây giờ. Bố bảo: ‘Xe máy chỉ là phương tiện đi lại. Các con còn đi công tác ngoài xã hội nên mới cần xe đẹp. Còn bố đi xe nào chả được. Con xe cũ này vẫn tốt chán!'

Xem Về nhà đi con, tôi bật cười khi thấy bố Sơn có cái xe máy cũ y chang bố mình. Giữa lòng thủ đô hoa lệ, bố Sơn cứ gầy gầy xương xương dắt chiếc xe máy cũ, trông cứ thương thương thế nào. Tôi dám chắc ai xem những cảnh ấy cũng nhớ đến bố mình. Bố chẳng cao sang, đến cái xe máy cũng trung thành với chiếc xe cà tàng bao nhiêu năm, bớt được đồng nào hay đồng ấy, chắt bóp, dành dụm gửi cho con ăn học ở thành phố đắt đỏ. Chẳng phải bố không muốn sắm xe mới, bố muốn lắm chứ, nhưng giữa xe mới và con thì chắc chắn con vẫn quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Đối với các ông bố, con cái luôn là sự ưu tiên, không nói nhiều! .

Bố Sơn gắn bó với chiếc xe cũ. 

Bố Sơn gắn bó với chiếc xe cũ.

Bố Sơn sống giữa nội thành Hà Nội mà vẫn đi con xe máy cà tàng, huống gì bố mình ở quê. Bố Sơn một mình làm gà trống nuôi ba cô con gái, thu nhập cũng chỉ đến từ công việc sửa chữa đồ gia dụng lặt vặt, bao nhiêu năm chật vật giật gấu vá vai, thì bố chấp nhận đi chiếc xe máy cũ đâu có hề gì.

Còn nhớ cảnh bố Sơn chở Thư sang nhà bác Luật trên chính chiếc xe máy cũ ấy. Thư là cô con gái có gu ăn mặc sang chảnh nhất nhà, quen được các anh đi xe sang đến đưa đón, ấy vậy mà Thư vẫn hạnh phúc khi ngồi sau chiếc xe cà tàng của bố. Bởi vì Thư rất yêu bố! Ba chị em nhà này ai cũng ngoan và có hiếu, con không chê cha mẹ khó bao giờ. Chiếc xe ấy bố đã đưa đón ba chị em Thư suốt những năm tháng thơ ấu, giờ bố lại tần tảo chở Thư đi tìm việc trong những ngày chật vật nhất của tuổi trẻ. Chiếc xe ấy không chỉ là phương tiện đi lại nữa, đó là cả tình yêu thương, sự chở che, bao bọc của bố.

Vu lan nhớ bố: Trên chiếc xe máy cũ, bố chở con đi đến những nơi tuyệt vời 2 

Bố Sơn chở Thư đi nhờ bác Luật tìm việc 

Bố Sơn chở Thư đi nhờ bác Luật tìm việc

Bố Sơn buồn bã dắt xe ra về sau khi sang xin đón Thư về nhà. 

Bố Sơn buồn bã dắt xe ra về sau khi sang xin đón Thư về nhà.

Cũng trên chính chiếc xe máy cũ ấy, bố Sơn rong ruổi tìm Dương khắp các ngóc ngách Hà Nội mỗi khi con bé ‘bận' đi đấu game, đi đánh nhau và dỗi bố không chịu về nhà. Dương không quen được bố chiều hay sao ấy, nên thấy bố đến đón đi khám cái tay đau con bé thấy là lạ, ngường ngượng. Nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngồi lên xe để bố đèo đi.

Nói chung, mỗi khi thấy có ông bố đèo con trên chiếc xe cà tàng là lại ‘auto' thấy nhớ bố, thương bố, cứ như phản xạ có điều kiện vậy. Không biết các bạn còn vậy không chứ tôi thì thương lắm, mắt còn rơm rớm nữa. Có phải ông bố nào đi xe máy cũ trông cũng thương thương như vậy không?

Vu lan nhớ bố: Trên chiếc xe máy cũ, bố chở con đi đến những nơi tuyệt vời 5 

Bố Sơn đi tìm Dương, còn ân cần cài quai mũ bảo hiểm cho con. 

Bố Sơn đi tìm Dương, còn ân cần cài quai mũ bảo hiểm cho con.

Tôi nhớ từng đọc được bài báo, hai bố con dắt chiếc xe cà tàng vừa đi vừa khóc, chỉ vì thiếu có 40 nghìn mà người ta chẳng sửa cho. Chiếc xe trông cọc cạch, cũ hơn cả cái từ ‘cũ'. Người bố làm phụ hồ, vợ bỏ, một mình gà trống nuôi con được 4 năm rồi. Trông ông bố thì lấm lem, nhếch nhác vì cái nghề lao động tay chân, phơi lưng ngoài công trình cả ngày. Ấy vậy mà đứa con gái vẫn sạch sẽ, tinh tươm, đủ để hiểu ông bố thương con và chăm con chu toàn đến thế nào, dù cuộc đời người cha ấy có lẽ vẫn còn khó khăn, chật vật, thiếu thốn rất nhiều. Hai cha con tội nghiệp ấy đã được một người qua đường giúp đỡ và chia sẻ câu chuyện lên mạng xã hội. Có lẽ bé gái lớn lên sẽ rất tự hào vì có một người cha không giàu có nhưng lại rất thương con.

Hai bố con dắt chiếc xe cà tàng vì không có tiền sửa. 

Hai bố con dắt chiếc xe cà tàng vì không có tiền sửa.

Có những đứa con sau này khá khẩm rồi thì muốn lãng quên thời khó nhọc, ra đường nhìn thấy cha làm phụ hồ, thấy mẹ làm lao công quét rác còn ngoảnh mặt quay đi. Nhưng người biết nghĩ sẽ chẳng bao giờ phủ nhận quá khứ, quên đi cái gốc gác nghèo khó của mình. Như thủ môn Văn Hoàng, cùng U23 mang vẻ vang trở về ‘vinh quy bái tổ', được ô tô đưa đón tận nơi, nhưng thấy bố chen chúc giữa dòng người hâm mộ, anh đã xuống để ngồi sau chiếc xe cà tàng của bố, ôm lưng để bố chở về nhà. Hình ảnh đó khiến ai cũng phải xúc động.

Đi ra quốc tế thì đầu đội trời chân đạp đất,về nhà vẫn là Hoàng 'bé nhọ' nấp sau lưng bố. 

Đi ra quốc tế thì đầu đội trời chân đạp đất,về nhà vẫn là Hoàng 'bé nhọ' nấp sau lưng bố.

Không chê bố nghèo thì lên xe bố đèo Hoàng ơi!

Ngày Vu lan người ta nói nhiều về mẹ nhưng chúng ta cũng đừng quên mất bố, đều là những đấng sinh thành. Vu lan nhớ bố, nhớ chiếc xe cà tàng của bố đã chở con đi đến những nơi tuyệt vời và sẽ còn đưa con đi suốt cuộc đời. Còn bạn có kỷ niệm nào về bố và những lần được bố đưa đón không? Hãy chia sẻ với Tiin nhé!

Theo dõi các diễn biến mới nhất về dịch Covid-19, cập nhật 24/24 cùng Tiin.vn TẠI ĐÂY
Theo Hằng Nga/Baodatviet.vn

#Vu lan nhớ bố #Vu lan nghĩ về cha #ông Sơn Về nhà đi con #chiếc xe cà tàng của bố #xe máy cũ của bố

Tranh cãi ầm ĩ vụ chuyển nhầm 5 tỷ: Thanh niên sai, nhân viên sai hay máy tính sai?

26/04/2019 15:17

Vụ ngân hàng chuyển nhầm 5 tỷ đồng đến tài khoản một thanh niên 19 tuổi đang tạo ra tranh luận sôi nổi trên mạng.

Liên quan đến vụ việc nam thanh niên tên Cù Chi Nguyên (19 tuổi) được một ngân hàng ở Sài Gòn chuyển nhầm 5 tỷ đồng, nhiều người đang bày tỏ ý kiến trái ngược. Trước đó, vào đầu tháng 04, do sai sót máy tính, ngân hàng chuyển nhầm đến tài khoản của Nguyên 5 tỷ đồng. Mặc dù biết số tiền trên là do ngân hàng chuyển nhầm song thanh niên này vẫn thực hiện gần 200 giao dịch, rút gần 1,5 tỷ đồng cho bản thân.

Ảnh minh họa 

Ảnh minh họa

Sau khi bị phát hiện, Nguyên được mời lên ngân hàng làm việc, hiện tại công an đang tạm giữ thanh niên này để điều tra về hành vi Chiếm giữ trái phép tài sản. Câu chuyện hy hữu gây chú ý và tạo ra những làn sóng bình luận trái chiều, nhất là khi vẫn còn chưa rõ ai mới là người vi phạm thật sự.

Bảo vệ Nguyên, nhiều dân mạng cho rằng: 'Ngân hàng sai, nhân viên sai thì ngân hàng chịu chứ sao lại đổ lỗi cho khách'.

Bạn Bùi Thế Hiền viết: 'Đây là lỗi ngân hàng, chứ thấy tiền trong tài khoản may là chưa rút hết đấy!'.

Ảnh minh họa 

Ảnh minh họa

'Ơ bạn ấy rút từ tài khoản bạn ấy chứ có phải ăn cắp của ai đây. Lỗi là do ngân hàng cơ mà, ngân hàng chuyển nhầm vào tài khoản bạn ấy, khách hàng rút 200 lần mới phát hiện' - một bạn khác có tên Linh Đoàn bình luận.

Đồng ý kiến, bạn Hiền Bùi cho rằng: 'Ai chuyển nhầm thì người ấy tự đi mà chịu chứ!'.

Ở khía cạnh ngược lại, có ý kiến nói rằng việc thanh niên 19 tuổi rút tiền không phải của mình đi tiêu xài là tham lam: 'Không phải của mình mà vẫn rút, xài là tham... nhưng nếu một người nào đó đang trong nợ nần, túng thiếu thì khó mà kiềm chế'.

'Vấn đề ở chỗ bạn này biết rõ được chuyển nhầm mà vẫn rút, mà rút đến 200 lần, thì cũng khó nói là trong sáng không hay biết gì' - bạn Hoa Lan bình luận.

Trong khi đó, phía ngân hàng cho biết để xảy ra lỗi chuyển nhầm là do… hệ thống máy tính. Dân tình được thế hài hước hỏi: Vậy rút cuộc thanh niên kia sai, ngân hàng sai hay do… cái máy tính. 'Hết lỗi đánh máy nay lại đến lỗi máy tính, con người nên học cách chịu trách nhiệm dần đi chứ' - một người châm biếm.

Công an cho biết đang tạm giữ chàng trai để phối hợp điều tra, trong khi chờ hồi kết thì nhiều người bắt đầu lo lắng vì nhỡ đâu một ngày 'được chuyển 5 tỷ' thì chẳng biết phải ứng xử như thế nào?

Theo dõi các diễn biến mới nhất về dịch Covid-19, cập nhật 24/24 cùng Tiin.vn TẠI ĐÂY
Theo Trọng Hiếu/Baodatviet.vn

#Ngân hàng #chuyển nhầm #5 tỷ

Mùa của bố: Những kỉ niệm ấm áp về cha

07/09/2019 18:10

Mỗi người, luôn có những kỷ niệm không thể nào quên được, về người đàn ông cao cả nhất trong cuộc đời mình.

Cha không hoàn hảo nhưng luôn yêu con theo cách hoàn hảo nhất, đó không phải là một kịch bản đẹp chỉ có trên phim truyện, đó là những thứ có thật trong đời, mà hầu như người con nào cũng may mắn được dành cho. Tình yêu cha dẫu có lớn lao, nhưng con hẵn chỉ nhìn thấy được một phần, qua những điều giản đơn, vụn vặt.

Chiếc lược cũ

Mái tóc mây được tay ba chải cho ngày nhỏ, giờ nhớ lại vẫn thấy ềm đềm.

Trên một chủ đề về cha, tài khoản Lương Sơn Nguyễn (tên thật Nguyễn Phương Thảo) đã để lại những dòng tâm sự nhẹ nhàng nhưng rất nhiều cảm xúc: ‘Bố sinh mình tôi là con gái, và tôi giống bố như đúc. Hồi nhỏ, bố thường cõng tôi, bố chải đầu cho tôi, bố yêu tôi lắm. Giờ đi lấy chồng xa, bố vẫn thường gọi về cho hoa quả, đồ ăn... Tết bố vẫn gói bánh chưng, gói giò cho tôi. Tôi luôn mong bố mẹ mạnh khỏe, vì còn bố mẹ là điều tuyệt vời nhất trên đời này'.

Ảnh chụp màn hình  

Ảnh chụp màn hình

Tuổi thơ của Thảo, nhờ sự chở che của cha mà êm đềm, nhờ tình thương của cha mà đẹp đẽ. Ngày đã lớn khôn, ngày Thảo đã quen với việc từ chải đầu, tự vấn cao mái tóc của mình. Nhưng mỗi lần cầm lược là mỗi lần chị nhớ bố.

Thảo là cô con gái duy nhất trong gia đình  

Thảo là cô con gái duy nhất trong gia đình

Giờ Thảo đã là cô giáo âm nhạc, chiếc lược ngày xưa chị đã không còn giữ bên mình. Nhưng hồi ức về bàn tay vụng về của bố, vẫn là sự dịu dàng nhất mà mái tóc của chị từng được phủ lên. Sự lớn khôn mang những đứa con gái đi xa khỏi vòng tay của cha chúng. Sự vững vàng, sự độc lập đôi khi tước người ta khỏi cái quyền được vòi vĩnh những yêu chiều nhỏ nhặt.

Tóc chị dài hơn ngày nhỏ, mắt cha cũng đã mờ khi ngắm nhìn màu tóc của con. Hỏi chị chiếc lược ngày xưa ấy thế nào, chị im lặng một chút, rồi gửi một bức ảnh, ‘nó giống thế này, cũng cũ cũ, cũng bình thường như thế'. Nhưng có lẽ, với Thảo, chiếc lược ngày xưa có nhiều ý nghĩa hơn là việc chỉ dùng để gỡ rối cho mái đầu.

Ảnh nhân vật cung cấp  

Ảnh nhân vật cung cấp

Chiếc bánh rán treo ngoài cánh cổng

Ai biết trước được đâu, lần nào sẽ là lần sau cuối? Ngày một người thân thương nào đó rời khỏi mình?

Tài khoản Ngọc Hồng tâm sự nghẹn ngào: ‘Bố tôi từng đến nhà riêng của vợ chồng tôi. Bố treo bánh rán (món tôi rất thích) ở cổng và nói với hàng xóm rằng ‘tôi muốn thăm cháu một tí mà vợ chồng chúng nó chưa dậy'. Rồi bố tôi đi về, sau đó vài tháng là bố tôi đi xa vĩnh viễn, giờ đã được 6 năm, nỗi đau buồn ấy chưa khi nào nguôi ngoai trong tôi'.

Chặng đường xa bố lặn lội đến nơi, vậy mà chỉ còn cánh cổng là không dám bước qua, một tiếng gọi cũng ém ngược vào lòng, vì sợ con mình phiền hà giấc ngủ. Đã bao nhiêu lần bố yêu thương theo cách lặng thầm như thế? Con không biết được hết đâu, vì chính bố, chắc bố cũng chỉ yêu thôi chứ có khi nào đong đếm bao giờ.

Ảnh minh họa  

Ảnh minh họa

Hũ dưa muối dằn dưới đáy balo

Chiếc balo trên vai của những đứa con xa quê, dường như lúc nào cũng nặng trĩu. Không còn được thấy con ở nhà để chăm từng giấc ngủ, miếng ăn, cha mẹ tự tạo nỗi yên tâm cho mình bẳng những món quá tủn mủn gói ghém chật balo: nào trái ổi mới hái, nào nải chuối chín cây, nào quả dưa ngọt lự…

Hangnga Nguyen viết: ‘Tôi suy nghĩ sau này liệu chồng mình có lo cho con gái mình được như vậy không? Khi giờ về ngoại chỉ như 1 ông khách vip. Ông ngoại sợ con rể mất lòng, sợ con gái chịu khổ, lúc con đi đến hũ hành muối cũng cố nhét vào túi... Giá như những hành động biết nói ai đó hiểu được.'

Ảnh chụp màn hình  

Ảnh chụp màn hình

Những thứ tủn mủm bố gửi theo, có người thích người chê, vì ai biết đâu, ở thành phố xa hoa có tràn trề những món xa xỉ khác. Nhưng dẫu có cần hay không, mong người làm con hãy cứ mỉm cười nhận. Bố không biết hết được nơi khác có gì, chỉ biết rằng, những thứ bố gói ghém nơi này, là những điều tốt đẹp nhất mà bố có thể cho con được.

Ảnh minh họa 

Ảnh minh họa

Một cái xoa đầu

Đời ngoài kia ít nhiều sóng gió, dù thế nào cũng còn có bố chở che con.

Tài khoản Yến Nguyễn trải lòng: Đâu cần trời bể gì chỉ mong một nụ cười, một cái ôm, một cái xoa đầu của bậc làm phụ mẫu: ‘Không sao đâu con, đã qua hết rồi, có bố mẹ đây rồi'. Cũng có lẽ vì vậy mà bị anh chồng ‘cưa đổ' chỉ bằng một cái xoa đầu. Chồng gì đâu như cha nhỏ ấy.'

Ảnh chụp màn hình 

Ảnh chụp màn hình

Lòng mình bao nhiêu sóng gió đi chăng nữa, đôi lúc chỉ cần một cái xoa đầu là tự khắc dịu êm. Hạnh phúc của một người con gái là gì, là khi tìm được một người đàn ông, có thể mang đến sự an yên như cảm giác chở che từ cha ngày nhỏ.

Ảnh minh họa  

Ảnh minh họa

Những quá mận xước

Lời tâm sự của Đàm Thị Thu Hà  (sinh năm 1995, quê Đăk Lăk) sau khi đăng tải lên một diễn đàn mạng xã hội, đã lấy đi nước mắt của nhiều người.

Hà lấy chồng xa, mỗi năm chỉ về quê thăm ba mẹ được 3 lần. Hôm nọ bố nhắn tin gửi quà từ quê lên, đọc xong, Hà khóc.

Ảnh nhân vật cung cấp  

Ảnh nhân vật cung cấp

Hà viết: ‘Đây là tin nhắn bố mình gửi, đọc có xót không cơ chứ. Mình ở Đăk Lăk, sau này lấy chồng ở Sài Gòn. Chồng mình thích ăn mận, mà nhà ngoại lại có cây mận thái ngon lắm, đang mùa mận nên bố để dành hái gửi xuống cho con ăn. Sáng bố hái để chiều gửi xe xuống thì bị gãy cành rồi té. Gọi điện cho bố, bố còn bảo ‘Bố không sao cả, nhưng mận thì bị dập với xước ở ngoài 1 tí thôi', nghe mà xót hết cả lòng'.

Vết thương của mình bố chẳng màng, chỉ lo toan việc quả ngọt trái lành gửi con không còn nguyên vẹn. Có lẽ sau này, khi con của Hà hỏi việc ông ngoại đã yêu mẹ nhiều như thế nào, Hà sẽ kể cho con mình, câu chuyện về những quả mận xước…

Ngày đi lấy chồng, Hà đã không kìm được nỗi buồn nhớ, khóc nức nở trên vai của bố  

Ngày đi lấy chồng, Hà đã không kìm được nỗi buồn nhớ, khóc nức nở trên vai của bố

Vết sẹo của cha

Trong những lần thương con nóng nảy, đôi khi, bố tự làm đau mình...

Phượng Vũ kể: ‘Cũng mùa này mấy chục năm trước, leo cây chùm ruột bị té bầm tím mặt. Ba đi làm về nhìn thấy giận quá, xách cái rựa đi chặt cây chùm ruột, lúc cây ngã rồi ba vẫn chưa hết giận, chặt nát từng nhánh cây, có lẽ ba không bình tĩnh nên vuột tay chặt trúng chân mình. Hơn 30 năm, trên chân ba giờ vẫn còn in 1 dấu sẹo dài. Còn trên má con thì để lại 1 cái đồng tiền mà ai cũng bảo là xinh... Bao nhiêu năm vẫn là ba thương con gái nhất! Yêu ba'.

Ảnh chụp màn hình 

Ảnh chụp màn hình

Đôi lúc, cách bố yêu con không được dịu dàng. Chỉ là, với nỗi đau của con, bố thật không dễ để cư xử bình thường, con biết đấy…

Còn thứ khiến bạn nhớ về bố, là gì?

Theo dõi các diễn biến mới nhất về dịch Covid-19, cập nhật 24/24 cùng Tiin.vn TẠI ĐÂY
Theo Key/Baodatviet.vn

#mùa của bố #kỷ niệm về cha #kỷ vật của bố #bố và con

Mới nhất