Vui lòng xác nhận bạn đã đủ
18 tuổi để đọc tiếp
Bằng cách nhấp vào xác nhận “Tôi đã đủ 18 tuổi” là bạn đồng ý với các điều khoản của bài viết này.
Về thôn Đồng Lư, xã Đồng Quang (Quốc Oai, Hà Nội) hỏi thăm chẳng ai là không biết vợ chồng ông Tài điếc, bà Đầm mù. Bởi lẽ ông bà là hộ nghèo 'bền vững' của xã, lại chỉ có đôi vợ chồng già hằng ngày tất bật chăm nhau trong căn nhà đơn sơ.
Ông bà lấy nhau lúc còn nghèo, có con rồi cũng chẳng khá hơn. Họ có với nhau 4 mặt con, nhưng đến khi con khôn lớn, họ lại trở về cảnh vợ chồng 'son'.
Con gái đầu thì bỏ đi biệt vô âm tín, con gái thứ lấy chồng xa lâu lắm mới về thăm, cậu út thì mất sớm, còn con trai thứ 3 nhà ngay cạnh, nhưng vì lú do gì đó cũng chẳng có điều kiện chăm nom phụng dưỡng. Hai ông bà cứ thế nương tựa vào nhau sống qua ngày.
Trước còn khỏe, ông bà vẫn mò cua bắt ông đem ra chợ bán kiếm chút rau chút thịt về sống qua ngày. Nhưng mấy năm nay già yếu hơn, mắt bà lại kém, ông không yên tâm để bà lam lũ. Thế là ông bà ở nhà, sống bằng 700.000 đồng tiền trợ cấp mỗi tháng và hàng xóm đỡ đần.
Mỗi bữa cơm chỉ đáng giá 5 nghìn, với vài miếng thịt và ít rau, thỉnh thoảng hàng xóm lại đem cho mớ rau, con cá, ông bà cứ thế sống mấy năm nay.
Chăm lo cho bà cả ngày, tối đến, khi dọn dẹp cơm nước xong, ông lại ngồi chải tóc, nói chuyện cùng bà. Đấy là thói quen của ông bà từ xưa. Vợ chồng bao nhiêu năm sống chung với nghèo khó, giờ chỉ còn 2 ông bà lủi thủi chăm nhau mà thương nhau là vui.
Ông cười xòa bảo, gọi là nói chuyện chứ có nói được bao câu đâu. Ông bà đều già cả rồi nên khó nghe lắm, nói phải ghé sát vào tai mới nghe được. Xong xuôi, ông lại buông màn cho bà ngủ, còn ông loanh quanh một lúc rồi mới ngủ sau.
Nghĩ về cả cuộc đời, ông cũng ứa nước mắt. Ở cái tuổi này rồi, ông cũng chẳng mong ngóng gì nhiều, chỉ mong bà khỏe mạnh, tiếp tục sống với ông thật lâu, để ông bà có thể dựa vào nhau mà sống.
Ông bảo, đời ông bà còn nhiều nỗi cay cực, cái nghèo bủa vây và những nỗi khổ tâm. Nhưng ông bà vẫn còn muốn tiếp tục sống bên cạnh nhau, bên sự san sẻ của hàng xóm láng giềng, dù đói nghèo, tủi hờn nhưng tình nghĩa ấy còn đáng quý hơn rất nhiều sự sung túc, giàu có.